Và rồi ước rằng sẽ có ai đó vuốt ve, nhỏ nhẹ
bên tai rằng
...Đừng khóc nữa mà. Em có biết rằng em khóc thì chuyện gì sẽ xảy ra không?
...Chắc có lẽ con tim anh sẽ vỡ tan theo từng giọt sương từ mắt em rơi xuống
mất.
...Nụ cười em xinh tươi thế, rạng rỡ thế nó tựa như bông
hoa hướng dương đang vươn mình
trong nắng ban mai. Để anh tự trách mình sao không là mặt trời để giữ mãi nụ
cười ấy.
...Em buồn trông mặt em ngu cực kưng àh.Ha ha đến nỗi nhìn khuôn mặt ấy anh
chỉ muốn anh chỉ muốn nó biến mất trên thế gian này.Thà rằng như thế còn hơn
thấy những sự lo toang, thấy những sự muộn phiền trên khuôn mặt ngây ngô ấy,
điều đó đối với anh tàn nhẫn quá.
Sao em không dựa vào lưng anh?

Sao em không sà vào lòng anh như mọi lần em vẫn thế?
Sao em không làm ướt vai áo anh bằng những giọt sương ấy thế còn hơn để
chúng rơi xuống đất một cách vô nghĩa.
lSlao cứ để anh phải suy nghĩ nhiều thế ? Đã bảo là yêu em thì chắc chắc là
thế.Tình yêu lúc nào cũng là duy nhất, là không thể chia sẻ nên khi anh đã
nói yêu em là con tim anh chỉ đủ chỗ dành cho em...Ngốc àh.
...Mà thôi em cứ khóc đi, nếu em thấy cần phải thế. Anh chỉ xin em
một điều rằng hãy để anh khóc cùng em. Vì anh chỉ làm được có thế thôi.