Em vẫn đợi chờ  

 

Sắp đến ngày anh phải đi xa. Bao thổn thức trong lòng. Biết nói với anh điều gì trước điều gì sau. Em thực sự bối rối. Tại sao thời gian luôn bắt em phải chờ đợi khi yêu anh? Tại sao sự trở về của anh lại đi liền với tin em không mong đợi: anh sẽ đi xa.

Chúng ta đã có những ngày tháng bên nhau thật đẹp. Tình yêu học trò trong sáng và cũng là những rung động đầu đời dịu ngọt. Anh đã mang đến cho em cảm giác hạnh phúc vì được quan tâm. Em cũng yêu anh, muốn đền đáp tình cảm của anh nhưng em chưa đủ dũng cảm để vượt qua những cấm đoán. Em không muốn gia đình, thầy cô buồn lòng về em, một cô bé chăm ngoan, học giỏi.

Và điều gì đến cũng phải đến. Anh không thể mãi là người cho. Anh cũng cần lắm được quan tâm, sẻ chia. Mà em thì vẫn im lặng. Không có tình yêu một chiều.

Trong cơn mưa chiều xối xả, em lặng nhìn anh sánh bước cùng người con gái khác. Anh cười. Nụ cười mà từ trước đó em ngỡ chỉ dành cho riêng em. Mưa tạt vào mặt em lạnh rát. Mắt em nhoà đi. Thấy tim mình quặn thắt. Nhưng lạ thay em không khóc. Hay là từ giấy phút ấy, tim em cũng hoá giá băng? Lý trí dặn em không được khóc. Kỳ thi Đại học đang đến gần.

Và từ đó, chúng ta lặng nhìn nhau trôi theo dòng đời.

Em vào Đại học được 3 năm. Thỉnh thoảng về quê vẫn gặp anh và người con gái ấy. Người mà anh bảo “mang lại cho anh hạnh phúc”. Hình như anh hạnh  phúc.

Em thanh thản gói tất cả những tháng ngày bên anh thành những kỷ niệm ngọt ngào và sống hết mình với những hoạt động xã hội. Những mối quan hệ cuốn em đi. Em tưởng rằng đã quên được anh.

Rồi cũng một chiều đông. Anh bỗng trở về. “Em à! Em lạnh không? Nhớ mặc ấm nhé!” Em xốn xang. Kỷ niệm thức dậy, ùa về, hiện  hữu. Em vội vàng lật giở kí ức, thu gom lại tất cả những gì đã chôn giấu, đã… không thể quên.

Anh sai rồi. Cho anh chuộc lỗi nhé!” Dòng tin nhắn nhạt nhoà. Thổn thức dồn nén từ chiều đông năm ấy vỡ oà. Tay em run nhưng không phải vì lạnh, dù ngoài trời từng cơn gió đang run rẩy, mà vì hồi hộp đón hạnh phúc trở về.

Nhưng…

Anh sắp phải đi xa. 3 năm em ạ. Chờ anh về em nhé!”

Ôi! Em chưa kịp cảm nhận hết niềm vui ngày anh trở về thì đã phải khóc vì buồn chia xa! Em chưa cảm nhận được hết hơi ấm vòng tay anh thì anh đã sắp ở một phương trời xa lắc.

Thời gian tiếp tục thử thách tình yêu của chúng ta. 3 năm nữa đợi mong cho tình yêu thêm đong đầy. Nơi xa, anh hãy giữ cho tình yêu của chúng mình ấm nồng anh nhé. Và em nơi quê nhà, vẫn giữ một tình yêu anh vẹn nguyên. 

Em vẫn đợi chờ!