Mong sao trăng đừng khuyết  

 

Anh à, đến bây giờ chúng ta không còn là của nhau nữa, mỗi người đã có mái nhà của riêng mình. Nhưng hằng đêm, em vẫn mơ về nơi đó, nơi chúng ta đã gặp nhau mà anh không nói một lời.

Từ cái thủa còn là học sinh, em vẫn vờ nói dối bạn bè để đi học sớm vì mong được cùng anh tới trường, và cũng giờ đó chúng ta lại được nói chuyện với nhau. Em không thể không nhận ra em đã yêu anh, em mong một ngày kia, chúng ta được ngồi cùng giảng đường đại học. Và rồi không biết có phải vì duyên phận không mà điều đó đã trở thành hiên thực. Bất ngờ chúng mình gặp nhau trên ký túc xá, khi anh nhìn em, em cứ ngỡ ánh mắt đó lung linh như muôn ngàn vì sao đêm dành cho em, và nó cũng ngời lên như ánh mặt trời rọi sâu vào trái tim em.

Chúng ta còn quá ngây thơ để nhận ra điều đó, nhưng anh ơi, em cứ nghĩ, yêu là chỉ cần quan tâm, nhiệt tình với nhau là đủ, nhưng rồi em đã mất anh sau ngày anh chuyển trường. Em cố gắng gạt đi nỗi nhớ anh mà lao vào học tập. Nhưng anh ơi, khi yêu, tiếng nói con tim thường mạnh mẽ, lời của lý trí chỉ như một cơn gió nhẹ thoảng qua, chỉ đủ để người ta biết rằng nó còn đang tồn tại. Em đã yêu anh rồi sao? Đêm nào em mơ về anh là chiều đến em là được nghe tiếng gọi, phải chăng tình yêu là như thế, nó đến thật nhanh rồi ra đi như thế phải không anh? Yêu là tìm thấy hạnh phúc trong nước mắt, trong đau khổ đợi chờ, trong nhớ nhung mong đợi và trong cả những cuộc chia tay không hẹn ngày gặp mặt.

Ngày lại qua ngày, đêm lại sang đêm, trăng khuyết rồi tròn nhưng sao anh vẫn không tới, và nỗi nhớ anh vẫn không nguôi trong em. Em nghĩ nếu phải làm tất cả để được gặp anh, em cũng sẽ làm. Nhưng rồi, sau năm năm gặp lại, anh vẫn  vô tình dẫm trái tim em: Không một lời nhắn nhủ, không ánh mắt trao nhau và em lại thấy thêm một lần trăng  khuyết.